Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors

Chương 383

4:24 chiều – 17/02/2025

Bà Cúc có chút hoảng hốt khi miệng bà bị thằng cháu gắn chặt. Ở ngay đây thế này người xuống người vào bất cứ lúc nào không thể biết trước được. Nó và bà hôn nhau thế này ai thấy thì sao. Nhưng ngay khi thằng cháu tách môi bà ra để cái lưỡi nó lùa vào tìm lưỡi bà thì cái vị ngọt nơi đầu lưỡi, rồi cái sự đê mê của nụ hôn làm bà Cúc như quên hết đi mọi sự nguy hiểm. Lâu quá rồi bà không được nó hôn, cái con đực của bà. Bà nhớ, bà thèm được nó hôn biết mấy. Và rồi đôi môi bà Cúc đáp trả, bà hôn lại nó, xoắn lưỡi vào nó rồi nút lưỡi, mút môi nó. Cả hai bà cháu giờ như chả quan tâm có ai nhìn không nữa mà ôm chặt lấy nhau, vày vò cơ thể nhau và hôn nhau trong điên dại. Cả hai cứ ngấu nghiến miệng nhau, tay chân sờ soạng cấu véo nhau. Và rồi họ chợt dừng lại, mắt nhìn vào mắt nhau, hai cái miệng cùng há ra thở.

– Tuấn ơi, sao hôn bà ghê thế.

– Vì cháu biết bà thèm…và cháu cũng thèm bà biết mấy.

– Có thật thèm bà không….

– Có…chắc chắn rồi…con đĩ của cháu sao cháu lại không nhớ cho được…bà ơi lâu lắm rồi cháu không được yêu bà.

– Cái con chó con này, bà già rồi vẫn còn hứng thú với bà à.

– Lúc nào cũng thế, mãi mãi thế. Cháu thèm con đĩ của cháu, cháu muốn địt con đĩ của cháu.

Cái lời thật dâm đãng thằng cháu ruột nói với bà của nó. Nhưng nó lại làm bà nó cười thật thích thú. Bà Cúc nắm lấy tay cháu, rồi bà kéo nó chạy ngược lên gác với bà.

– Bà ơi đi đâu.

– Ngay đây thôi.

Chỗ bà kéo nó lên chính là nhịp cầu thang ngay đó. Bóng đèn đã hỏng, và sự tối tăm ngập tràn. Đó chính là nơi đầy lý tưởng để hai cái bà cháu nhà bà Cúc có thể thực hiện cái chuyện dâm loạn của mình. Bà Cúc tựa người mình vào tường rồi cái váy của bà được vén cao lên. Ánh mắt thằng cháu dù trong bóng tối vẫn như rực sáng lên nhìn vào nơi giữa hai chân của bà nội nó.

– Địt bà đi…làm bà sướng đi Tuấn ơi.

Không có một câu trả lời nào, chỉ có tiếng động loạt xoạt vang lên trong bóng tối khi thằng Tuấn cởi quần mình ra. Và nó tiến sát lại chỗ bà, một chân bà Cúc lập tức giơ lên cao để rồi tay thằng cháu bấu lấy đùi bà giữ lấy.

– Ư….Tuấn ơi….nhớ quá…ư….con chim của bà…vào sâu đi…làm bà sướng đi…

Thằng cháu không trả lời, chỉ có hành động. Con chim to của nó đâm vào lồn bà, chọc sâu vào lồn bà. Rồi tay nó một bên giữ chân bà, một bên bấu vào hông bà giữ chặt. Cứ thế nó hẩy chim vào lồn bà thật mạnh. Cả người bà Cúc cứ thế theo những cú nhấp mạnh của nó dán càng lúc càng chặt vào tường. Cả hai bà cháu không ai nói gì cả, cũng không có tiếng rên rỉ vì sung sướng như mọi khi nữa. Chỉ có tiếng thở gấp gáp và hai ánh mắt vẫn đang nhìn thằng vào nhau. Theo những cú nhấp những ham muốn trong hai đôi mắt như càng lớn. Để rồi khi những cảm xúc dâng lên mãnh liệt quá rồi, hai tay bà Cúc bấu chặt vào tay thằng cháu.

– Mau….làm nhanh cho bà TUấn ơi…umm..um…hơ…hơ..hơ…hơ….nhanh..ui…ui…ui…trời ơi…mạnh lên…ui…ui…chết bà mất Tuấn ơi…ui….ui…sướng quá…Tuấn ơi…em sướng….địt chết em đi…ui..ui…um…ummmmm…ummmmmmmmmm…

Lồn bà Cúc đã tới điểm cực đại của sự sung sướng rồi. Con chim thằng cháu sinh ra là để làm lồn bà sướng. Con chim to dài cứ đâm thấu lồn liên tục thì sao bà chịu được. Lồn bà cứ theo nhịp nhấp hẩy co thắt càng lúc càng nhanh, và rồi khi tới đỉnh điểm bà gồng cứng người lên khi con chim thằng cháu rút ra gần hết ngoài lồn bà rồi đâm vào thật mạnh tới tận tử cung kết liễu bà. Miệng bà mếu máo ngậm chặt mép váy để không kêu lên. Bà trân mình đón nhận cơn sướng bùng lên lan tới từng phần cơ thể. Sướng, sướng như muốn chết đi vậy.

Cái cảm xúc trong bà Cúc chưa kịp dịu lại, lồn bà chợt cảm nhận được thằng cháu rút chim ra. Nhưng ngay lập tức nó xoay bà lại. Bà Cúc bị ép chặt phía trước vào tường, chỉ có cái mông to của bà là được nó kéo ra sau. Và rồi tay thằng cháu lại nhấc một bên đùi bà lên. Bà biết cái tư thế này, đó là tư thế vụng trộm đầy quen thuộc của nó với bà khi xưa khi ông Lưu còn sống.

Ót…âm thanh nhỏ vang lên nhưng nghe thật rõ. Lồn bà Cúc lại bị con chim to của thằng cháu đi vào. Cái lồn già đã quá nửa đời người và đã làm việc kể từ khi 16. Nhưng chỉ với con chim này bà Cúc mới hiểu được đây là con chim của đời mình. Mười ngón tay bà bấu chặt vào tường, bà mê man trong những xúc cảm dạt dào khi con cặc thằng cháu trai địt phầm phập vào lồn mình. Lồn sướng quá, vách lồn liên tục cọ vào thân cặc. Điểm G của bà liên tục bị chim nó đâm vào. Cái lồn giá mà được nghỉ chút thì chắc lồn bà sẽ giật nảy như điên lên mất vì sướng. Nhưng con cặc cứ thế giã. Nước mắt bà Cúc cứ thế rơi vì sướng đến không chịu nổi. Hai hàm răng bà giờ cứ nghiến kèn kẹt vào nhau có lẽ rách cả váy mất rồi vì bà chỉ muốn hét lên vì sướng. Nhưng giờ bà mà hét, đảm bảo cả khu nhà sẽ nghe thấy mất. Vì làm gì có ai có thể sướng như bà, bị con chim to và khỏe thế này hiếp. Chết mất thôi, nước như đang chảy tong tỏng từ lồn bà rơi xuống. Bà cũng không hiểu là khí của mình, hay là nước đái nữa. Nhưng giờ chịu thôi, bà không thể kiềm chế gì cả. Ngay cả hai hàm răng dần cũng không cắn chặt được nữa. bà thật muốn hét lên, hét cho cả thế giới này biết bà bị địt thật là sướng.

Nhưng cuối cùng bà Cúc không hét. Vì thằng cháu tự dưng thôi địt bà. Nó rút chim ra và dường như vội vàng kéo quần lên. Như hiểu ra điều gì bà Cúc cũng cố thả váy xuống. Bàn tay như hết sức cố phủi váy cho đỡ nhàu. Rồi bà ngồi ngay xuống bậc cầu thang cạnh đấy. Thằng cháu bà cũng ngồi xuống bên cạnh. Bà tựa đầu vào vai nó, như muốn lịm đi trong khi nơi bà ngồi lồn vẫn giật khẽ và nước vẫn trào ra ướt váy, thấm ướt cả bậc cầu thang xi măng.

– Ôi, giật cả mình. Ai ngồi đây thế.

– Xin lỗi, cháu và bà cháu ngồi nói chuyện.

– A…chị Cúc có phải không?

Tiếng người gọi mình, rồi ánh đèn pin làm bà Cúc mở mắt ra. Bà nhìn thấy bà Nga ở tầng 2 và bà Vân ở tầng 4.

– Hai chị đi tập thể dục về đấy à.

– Vâng, chúng tôi vừa đi về. Sao chị lại ngồi đây. Còn đây là ai?

– Cháu nội tôi đấy. Nó vừa ghé qua thăm giờ đi về. Hai bà cháu đang tâm sự dở chuyện nên ngồi cho đỡ mỏi.

– Thế hả chị. Thế mà chị ngồi đây làm em tưởng đang cặp kè chàng trai nào trốn ông Hạnh.

– Gớm, thôi tôi xin hai chị. Cháu nội đích tôn của tôi đấy.

– Chúng em đùa mà. Thôi chị và cháu cứ nói đi. Hôm nào bảo cháu nó qua đây sớm nhé. Đẹp trai cao to thế này có bạn gái hay chưa, nhà em có con cháu gái 18 đây.

– Thôi cho tôi xin. Con bé nhà cô chưa thi đại học. Đưa cháu tôi đến để ông Hùng nhà chị vác chổi đuổi tôi đi à.

Hai bà đi thể dục cười phe phé khi trêu đùa với bà nội nó rồi cũng lách đi qua lên tầng. Chỉ còn lại hai bà cháu ngồi đó đợi mọi thứ thật yên tĩnh trở lại. Lúc này Tuấn mới nhìn qua bà hích nhẹ. Bà bị nó hích thì cũng hích lại nó rồi cười.

– Bà sướng không?

– Còn phải hỏi….chỉ có chim cháu làm bà sướng thôi. Chảy hết cả nước ra cầu thang rồi đây này. Chả biết nước đái hay gì.

Thằng cháu nghe bà nói thì đưa tay qua thò sờ lồn bà. Rồi nó đưa lên mũi ngửi trước khi mút vào mồm.

– Bẩn cái thằng này.

– Ngon mà. Bà…cháu yêu bà nữa nhé.

Thằng cháu thì thầm, tay lại định kéo bà dậy tiếp. Nhưng bà Cúc lần này không để nó làm, tay bà giữ chặt tay nó lại.

– Thôi, ai thấy bây giờ. Giờ này người ta đi thể dục về nhiều lắm. Làm người ta muốn đứt hơi, đái cả ra rồi mà vẫn còn làm. Không giữ sức mà về xả với vợ ý.

– Vợ là vợ, bà là bà. Bà có biết cái lồn đầu tiên đưa cháu vào đời là của ai không? Người nào dạy cháu hôn là ai bà biết không?

Thằng cháu thầm thì với bà. Bà Cúc nghe nó rủ rỉ thì bật cười nhưng đầy vui sướng.

– Sư bố anh…là tôi…là bà nội của anh. Biết rồi, lồn bà là lồn đầu tiên của anh nên anh ấn tượng chứ gì.

– Không hẳn thế. Mà vì bà là…bà của cháu. Cháu yêu bà, muốn làm bà sướng. Cái cảm giác được địt bà của mình, được bà rên rỉ trong vòng tay làm cháu phấn khích.

Thằng cháu cứ thế khe khẽ bên tai bà, nói nhưng câu thật loạn nhưng làm tim bà Cúc đập thật mạnh. Bà nhìn nó, rồi miệng bà không nhịn được lại tìm miệng nó ngậm thật chặt.

– Thằng chó con của bà. Cái cảm giác được cháu địt cũng thật đặc biệt. Đời này thật may vì bà được cháu địt. Bà mới biết sướng có thể sướng như thế. Cũng không quá muộn.

– Sao mà muộn. Cháu sẽ còn địt bà thật nhiều, làm bà sướng nữa nhé.

– Thôi đi, để sức dành cho vợ con, dành cho cái Minh. Bà già rồi thi thoảng thế này là được rồi. Nếu có kiếp sau….

– Kiếp sau thì sao hả bà.

– Bà không làm bà của cháu nữa đâu.

Câu nói của bà Cúc làm thằng cháu hơi kinh ngạc. Nó vội vàng hỏi bà:

– Sao bà không làm bà của cháu nữa.

Bà Cúc không trả lời chỉ nhìn nó lườm một cái. Thằng đực nhìn bà rồi mắt mở to như đã hiểu. Nó cười toe rồi thầm thì.

– Cháu hiểu rồi hì hì. Bà muốn là gì của cháu nào? Nhưng vẫn là con đĩ của cháu đúng không? Ai….bà đánh mạnh thế.

– Đi về…về ngay đi cứ ở đây nói linh tinh hết ngày.

Bà Cúc đột ngột vậy mà đứng dậy. Thằng Tuấn cũng đứng dậy theo. Bà kệ nó đi xuống bên dưới. Thằng cháu cũng lục tục đi theo rồi đi ra giữ xe đạp.

– Về với cái Minh đi, rồi còn về với hai con bé kia không chúng nó đợi.

Tuấn nghe bà bảo thì gật nhẹ đầu rồi dắt xe. Nhưng rồi đi được vài bước nó chợt dừng lại quay đầu nhìn bà.

– Bà ơi, hay là bà cũng lên đó với cháu.

Chút im lặng từ phía bà Cúc. Có gì trong tim bà thật vui khi nghe cháu muốn mình ở cùng nó.

– Bà còn ông Hạnh nữa. Chân ông ý thế có đi lại được đâu.

– Ông bảo sắp khỏi rồi mà. Cháu ở trên đấy lâu thế, bà lên cùng cháu.

– Còn cái Minh, rồi cái Y.

– Cháu vẫn muốn cả bà nữa. Bà ơi, chả mấy cháu ở cạnh bà. Cháu cũng chả chăm sóc gì mấy cho bà khi về già được. Lên với cháu. Chả cần đợi kiếp sau nếu ngay bây giờ có thể.

Miệng bà Cúc mấp máy những lời cháu nó vừa nói. Rồi thế nào bà gật đầu. Đợi chờ xa xôi lắm. Thằng cháu thấy thế thì cười toác miệng ra rồi leo lên xe phi thẳng. Bóng thằng Tuấn dần mất dạng. bà Cúc xoay người đi lên lại cầu thang, trong đầu chợt nhớ lại cái miền núi cao ấy nếu không phải làm gì mà ngày nào cũng chỉ quanh quẩn bên thằng Tuấn. Chết mất thôi, thế thì chết mất thôi.

Những làn gió nhè nhẹ đầu hè thổi thật mát. Tuấn phi thật nhanh trên con cào cào của mình. Trong đầu nó cứ thoáng hiện lên cái việc nó ở trên quê cùng với mẹ. Lại như hồi nào chỉ có hai mẹ con bên nhau. Nó và mẹ sẽ gắn vào nhau thật chặt. Đến giờ Tuấn như mới hiểu sao mình đồng ý với ông Hạnh nhanh đến vậy. Là vì mẹ, vì có thể ở cùng mẹ.

Xe đã tới trước nhà. Tuấn rướn cổ nhìn qua cổng, bên trong nhà thấp thoáng có ánh đèn. Giờ này có lẽ mọi người đang xem phim tối trước khi đi ngủ. Nó dắt xe tới cổng, định hô to gọi mẹ. Có lẽ mẹ và Y sẽ vui lắm khi thấy nó tới. Nhưng ngay khi Tuấn há miệng định hô lên thì nó ngừng lại. Vì nó chợt nghĩ, có lẽ mọi người sẽ bất ngờ hơn khi thấy nó. Tuấn thầm cười trong bụng, nghĩ tới cái cảnh mẹ hay Y bị nó ôm chầm rồi sờ soạng. Mắt Tuấn cười gian, thầm tưởng tượng ra phản ứng của hai người đàn bà.

Tuấn vì thế không gọi nữa. Thay vào đó nó cho tay qua lỗ tìm chốt cửa. Thấy rồi, nó cười rồi định kéo cái chốt. Nhưng mặt Tuấn chợt nhăn nhó, vì tay nó lúc này cũng cảm nhận luôn được cái khóa. Khóa cổng mất rồi. Cũng đúng thôi nhà có toàn đàn bà con nhỏ. Vậy có lẽ phải gọi cổng. Nhưng như thế thì chả hay tẹo nào. Nó vẫn còn muốn trêu mẹ và Y lắm. Tuấn lui ra nhìn cánh cổng, nhìn vào bờ tường rồi quyết định…trèo vào. Với người khác có lẽ hơi khó chứ nó thì dễ mà. Tuấn lui ra lấy đà rồi chạy lại, nhảy cao. Nó cao gần 1m8 nên bật nhảy rồi bám vào bờ tường cao hơn 2m là dư sức. Thằng đực gồng người rồi trèo lên. Mặt nó có chút đỏ lên nhưng đầy hăm hở.

Bịch, Tuấn nhảy xuống. Tiếp đất rồi. Nó định đứng lên thì chợt chợt người bị cái gì đập vào.

– Trộm, trộm, đánh cái thằng trộm này. Dám nhảy vào đây ăn trộm à.

Là giọng của mẹ. Nhầm rồi, mẹ nghĩ nó là ăn trộm mà cầm chổi đánh nó. Tuấn định mở miệng thanh minh thì chưa kịp nói tay nó đã cảm thấy hơi đau vì như có gậy đập vào. Nó kịp ngước nhìn, trông như là Y và trên tay nàng là cái gậy gỗ to thật là to đập vào đầu là chết đấy. Lần này không để ai hiểu nhầm nữa Tuấn hét to.

– Là con đây không phải trộm.

Rõ ràng là nó hét rồi nhưng chổi với gậy cứ thi nhau đập xuống. Tuấn chỉ biết đưa tay lên đỡ rồi cắm đầu chạy vào phía trong. Nhưng lúc này ở trong nhà nó thấy một bóng nhỏ nhỏ chạy ra. Trong bóng tối Tuấn nhìn thấy ánh dao sáng lên. Là thằng Nguyên với con dao thái thịt trên tay. Bỏ mẹ rồi.

– Đừng đánh nữa, con là TUấn đây. Anh đây mà Nguyên.

– Đừng đánh, đừng đánh…thôi thôi thôi.

Giọng mẹ cũng cùng lúc hô lên như nhận ra thằng ôn kia đang cầm dao định chém anh nó. Thằng Nguyên lúc này cũng đã nhận ra Tuấn, nó trố mắt bảo:

– Em còn tưởng trộm thật. Tí nữa em phi cho anh cái kéo vào mặt nhá.

Nó nói mà rút đâu ra cái kéo rõ sắc. Tuấn nhìn thằng em méo mặt. Nó quay qua nhìn mẹ và Y. Nó thấy mẹ chả nói gì nhưng Y đang che tay tủm tỉm cười. Tuấn nhăn nhó với mẹ.

– Tí nữa là mẹ đánh chết con trai cưng của mẹ rồi đấy.

Mẹ nghe nó trách thì bật cười.

– Ai bảo con đường ngay không đi còn trèo tường cái gì.

– Con chỉ định tạo sự bất ngờ cho mọi người thôi. Mà…sao mà mọi người biết có trộm mà ra đánh.

Tuấn chợt hỏi, cái ý nghĩ cũng vừa chợt thoáng qua đầu nó thôi. Đúng vậy, sao mà hay thế vừa nhảy xuống thôi đã bị ăn đánh luôn thế này. Nó nhìn mẹ, thấy mẹ mím môi như cố nhịn cười. Nó nhìn Y, thì thấy tay Y che miệng. Nó nhìn qua thằng Nguyên, thằng em thì khác hẳn phun ra ngay.

– Em định đi đái thì nhìn thấy chị Y với bác đang ngoài sân. Xong em thấy cả hai đi tìm gậy. Em nhìn thấy anh đang trèo ở bờ tường nên em tưởng trộm. Em chạy thẳng vào bếp lấy dao. Nhà có mỗi em là đàn ông. May cho anh đấy nhé.

Tuấn nghe thằng Nguyên mà méo cả mặt, ừ may thật. Nó nhìn xa xa cạnh cửa thấy con bé lớn nhà Y cũng đang cầm cái gì trên tay. Tuấn vỗ trán bất lực rồi bảo thằng em.

– Thôi thôi là lỗi của anh. Mày vào nhà trước đi.

Thằng em thấy nó xua đuổi thì còn định nói gì nữa nhưng cũng quay vào nhà. Nó nhìn thấy bọn trẻ đi rồi thì lúc này mới quay lại. Tuấn nhìn Y, rồi nhìn mẹ mà mặt đăm đăm hình sự.

– Mẹ và Y biết là con rồi đúng không? Mẹ trêu con đúng không?

Mẹ nghe Tuấn tra khảo thì mặt tỉnh bơ chối.

– Biết cái gì. Mẹ với cái Y đang ngồi nói chuyện ở võng tự nhiên thấy có đứa định mở cổng, rồi có người trèo tường thì mẹ tưởng trộm thôi. Đáng đời con, đến mà không gọi.

Mẹ nói như thật đấy. Nhưng mà rõ ràng là không đúng. Vì Y đằng kia vẫn đang bụm miệng cười.

– Không đúng. Rõ ràng là mẹ…biết là con rồi. Con cũng hô lên rồi mẹ vẫn đánh. Cả Y nữa. Cả hai biết là con rồi đúng không?

Lần này mẹ không trả lời mà chỉ cười. Nhưng Y thì không lì như mẹ, thấy nó hỏi thì bật cười trả lời.

– Là do lúc nãy chị Minh gọi cho bà nên biết anh về. Hai người chúng em ra đây…đợi anh.

– Mẹ gọi cho bà? Vừa lúc nãy à?

Mẹ lúc này thấy nó hỏi thì mới lên tiếng.

– Sắp đến ngày giỗ cụ. Mẹ gọi hỏi bà làm cỗ thế nào thì bà bảo con vừa từ chỗ bà về rồi qua mẹ. Mẹ và Y ở đây đợi con.

Ánh mắt mẹ cười với nó. Tuấn thấy sự dịu dàng cả nhớ mong, vui sướng của mẹ khi thấy nó. Thằng đực thở nhẹ ra vì con tim cảm thấy khoan khoái khi thấy mẹ. Nhưng mà nó vẫn nhớ đòn thù ban nãy lắm. Tuấn đi lại, mặt nó quắc lên rồi hai tay đồng loạt kéo hai người đàn bà lại với mình. Hai tay tìm tới hai bờ mông cùng vỗ.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại TruyenBiz.Net

– Dám trêu con…hư lắm.

Mẹ và Y cùng cười. Nhưng Tuấn biết trong ánh mắt cả hai là nỗi nhớ nhung nó. Tuấn kéo cả hai ra chỗ võng rồi kéo cả hai ngồi xuống. Hai tay siết chặt cả hai người vào người nó. Y khẽ ngả đầu vào vai Tuấn. Mẹ không ngả mà chỉ nhìn nó, nhưng tay mẹ tìm tới tay nó khẽ nắm lấy. Tuấn cũng siết đan tay vào tay mẹ.

– Con sắp phải lên quê.

Có chút im lặng từ hai người đàn bà. Tuấn như thấy chút buồn bã trên gương mặt Y. Mẹ thì vẫn không biểu hiện gì cả mà hỏi nó.

– Con đi lâu đúng không? Nãy bà không nói nhưng mẹ cảm thấy thế.

– Bà nói những gì hả mẹ.

– Nói gì? Thì bà chỉ bảo con sắp sang thôi, con phải lên quê thay cho ông Hạnh.

Tuấn nghe là đủ hiểu bà chưa nói chuyện nó muốn đưa mẹ lên. Nó nhìn cả hai người đàn bà, Tuấn hiểu nó phải đưa cả hai chứ không phải là một. Chỉ là…. Trong đầu nó thế nào lại chợt nảy ra thêm một ý. Nó nhìn qua Y rồi chợt khẽ hỏi nàng.

– Y có nhớ nhà, nhớ bố mẹ không?

Y nghe nó hỏi thì có chút ngơ ngác rồi lắc, lại gật.

– Nhớ nhà thì không, vì đây là nhà của Y rồi. Chỉ có chút nhớ mẹ thôi.

– Thế Y có muốn về thăm mẹ không?

– Có, tết này Y sẽ về thăm mẹ. Có được không hả Tuấn.

– Được chứ. Nhưng nếu bây giờ về luôn thì có được không?

– Bây giờ?

– À, hơn 1 tuần nữa. Khi nào Tuấn đi lên đó, Y có muốn đi lên không?

– Có, Y muốn….à….không được. Còn cái Hoàng ( tên con gái Y ) nó đang đi học. Còn cả việc nữa thì sao?

– Thì…nghỉ việc. Cần thì kiếm việc khác. Vì lần này Tuấn lên đó phải 1-2 tháng. Và sau này rất nhiều lần đi đi về về như thế.

Tuấn nói rồi nhìn Y chờ đợi. Y nhìn Tuấn, rồi ánh mắt chợt kiên quyết.

– Thế Tuấn đợi Y…..Y lên sau có được không? Y đợi con nó học hết năm học, còn gần 1 tháng nữa thôi. Y đã không biết chữ rồi, Y muốn con mình biết chữ để còn đi học đại học.

Tuấn nghe Y trả lời thì chỉ cười và gật đầu. Vậy có lẽ lần sau để Y lên cùng bà của nó. Chắc tầm đó ông Hạnh cũng khỏi chân rồi. Tuấn đứng dậy, mặt tỉnh bơ qua qua mẹ.

– Thôi, muộn rồi. Con về đây.

Có chút ngỡ ngàng trong ánh mắt mẹ khi thấy biểu hiện của nó như thế. Mẹ hơi mấp máy môi như muốn nói gì, mắt mẹ như chất chứa xúc cảm với nó nhưng rồi lại bình thường trở lại.

– Ừ, muộn rồi. Con về với chúng nó đi.

Mẹ nói rồi đứng dậy rời khỏi nó. Tuấn thấy mẹ lẳng lặng đi ra cổng như để mở khóa. Bên cạnh Tuấn, Y như muốn nói gì. Nó nhìn nàng chỉ cười rồi hôn nhẹ lên bờ môi mọng.

– Đừng nói gì cả. Kệ Tuấn.

Y như vẫn chưa rõ lắm ý Tuấn nhưng cũng gật đầu. Cổng mở, nó đi ra ngoài. Mặt mẹ vẫn im lìm chỉ thoáng liếc nó rồi chả nói gì. Tuấn đi qua mẹ, tủm tỉm cười rồi chợt quay lại nhìn mẹ. Mẹ thấy nó nhìn, cũng nhìn nó. Mẹ trông vẫn như bình thường, nhưng rõ ràng Tuấn thấy trong mắt mẹ như có chút giận. Tay nó tìm tay mẹ nắm lấy, mẹ giựt tay ra. Tuấn mím môi cười, rồi nó chợt quay lại nhìn Y bảo:

– Y cất hộ Tuấn cái xe đạp nhé.

Nó nói, mặc Y chắc vẫn chưa hiểu rõ. Tuấn quay lại nhìn Minh của nó. Rồi tay thằng đàn ông nắm chắc vào tay Minh, không cho nàng rụt lại rồi kéo Minh đi.

– Bỏ tay mẹ ra.

– Kệ mẹ. Đi theo con.

– Đi đâu, ngã mẹ bây giờ.

– Đi ăn kem. Con muốn đi ăn kem.

Tuấn hét lên thật to. Đằng sau nó tay mẹ không có dứt ra nữa. Và bàn chân mẹ như cũng chạy nhanh theo sau Tuấn. Nó quay lại nhìn mẹ cười. Nó thấy mẹ đang lườm nó như thật là giận. Nhưng Tuấn biết, mẹ không giận gì nó.

Xe kem vẫn như xưa mở ở cạnh cổng chợ. Tuấn lúc này thấy bụng đang lăn tăn sôi rồi. Nó liếc nhìn vào trong xem có món gì không? Nhưng mà giờ chỉ có món ăn vặt chứ làm gì còn gì. Sao có sẵn bún phở như bên trung tâm được. Bên cạnh nó chợt thấy mẹ hỏi:

– Con đã ăn gì chưa?

Tuấn thấy mẹ quan tâm thì nhăn răng cười nhưng vẫn làm cao lắm.

– Con chả thấy đói. Để con mua kem mẹ nhé.

Mẹ như hơi lườm nó, nhưng mặc kệ nó đi mua kem. Tuấn ra đó chọn một cái sữa dừa và tất nhiên là một cái vị khoai môn nó biết mẹ thích. Nhưng khi Tuấn quay lại nó đã thấy mẹ đang nhỏn nhẻn cắn bắp ngô nướng trên miệng. Thằng đực thấy thế có chút nhăn nhó.

– Con tưởng ăn kem cơ mà. Kem của mẹ đây.

Mẹ thấy vậy tỉnh bơ như không thèm quan tâm tới nó.

– Mẹ hôm nay thích ăn ngô. Kệ con.

Mẹ nói rồi cứ thế quay đi bỏ mặc Tuấn. Nó đuổi theo chìa kem cho mẹ nhưng mẹ như không thèm.

– Mẹ thật xấu tính.

– Mẹ có làm gì mà con bảo xấu tính.

– Mẹ giận con nên không thèm ăn kem con mua chứ gì.

– Ai bảo. Mẹ chưa nói là mẹ muốn ăn kem. Có con kêu con muốn ăn kem thì ăn đi. Cho con ăn cả hai que.

– Con mua cho mẹ một que mà.

– Mẹ chả thích ăn.

Hai mẹ con cứ thế đấu khẩu, rồi mẹ cứ đi bỏ thằng Tuấn đằng sau bực tức. Kem không ăn cái thời tiết này chảy ngay ý chứ. Mẹ thật thù dai, nó thật muốn đánh mông mẹ một cái. Nhưng nó vẫn chạy tiếp theo mẹ rồi chìa kem ra tiếp.

– Mẹ ăn kem đi mà. Con mua cả hai vị mẹ đều thích mà. Là con mua cho mẹ.

Mẹ lần này không mặc kệ nó nữa mà quay lại lườm nguýt nó.

– Làm như yêu mẹ lắm ý, mua kem cho mẹ.

– Con yêu mẹ thật mà.

– Mẹ chả thấy thế.

Mẹ làm bộ giận thật. Tuấn biết vẫn là do vụ ban nãy nó bày trò. Que kem tiếp tục được đưa ra trước mẹ, nó nằn nỉ.

– Mẹ ăn đi…mẹ ăn đi mà…lên trên quê chả có kem mà ăn đâu.

Mẹ nhìn thẳng vào Tuấn khi nó nói xong. Môi mẹ như hơi vểnh lên muốn cười nhưng lại thôi. Mẹ lại tiếp tục õng ẹo, Tuấn biết là thế.

– Mẹ chả cần ăn, quê qiếc gì mẹ cũng chả cần.

Lần này, thằng con trai thôi không muốn trêu đùa mẹ nữa. Vì nó chả thấy trêu được gì mẹ mà như mẹ đang trêu nó thì phải. Tuấn nhìn mẹ, trong mắt có đầy xúc cảm, dịu dàng bảo mẹ.

– Lúc nãy ông Hạnh bảo con đi lên quê. Con đã đồng ý gần như ngay lập tức. Mẹ có biết sao không? Vì con chợt nghĩ tới mẹ. Con đã nghĩ là nếu như thế, ở trên đó nếu có mẹ, thì con có thể có thật nhiều thời gian với mẹ. Con có thể yêu mẹ bất cứ lúc nào con muốn.

Mẹ như vẫn im lặng chả nói gì, mắt ngước lên trời sao nhìn mà chả nhìn nó. Thằng con hậm hực nhưng vẫn đành phải thổ lộ tiếp, dù âm mưu ban đầu do chính nó bắt đầu.

– Lúc nãy, con đã muốn nói muốn mẹ đi cùng con. Mẹ là người đầu tiên con nghĩ tới và muốn mẹ ở cùng con, chứ không phải Y. Chỉ là…mẹ trêu con trước. Nên con định trêu lại mẹ.

Mẹ vẫn thế, vẫn không nhìn nó, không nói gì cả. Thằng con trai có vẻ bực bội lắm, kèm lẫn cả thất vọng vì mẹ không nói gì. Nhưng rồi mẹ vậy mà đã nhìn nó. Và rồi mẹ…cắn phụp một miếng nơi que kem nó đang chìa ra trước mẹ. Tuấn ngạc nhiên nhìn mẹ, và rồi nó thấy mẹ cười. Và điều tiếp theo Tuấn chỉ biết là tay mẹ tìm ôm vào mặt nó. Và miệng mẹ áp vào miệng nó. Bờ môi mẹ mơn man nơi môi nó, đắm say hôn nó. Trong Tuấn mọi thứ như bùng nổ. Nó cần chính là điều này, là được mẹ hôn như thế này chứ không phải lờ nó đi như nãy. Một tay nó tìm ôm chặt mẹ. Đôi môi ngấu nghiến vào môi mẹ. Lưỡi nó lùa qua tìm lưỡi mẹ. Nhưng thật nhanh nơi đầu lưỡi chạm vào là một cảm giác mát lạnh chứ không phải ngòn ngọt từ lưỡi mẹ. Là kem…là kem mẹ vừa ăn. Và giờ đây lưỡi mẹ đang đẩy kem qua miệng nó. Trong tim thằng con có gì cực kỳ sung sướng. Nó nhớ tới những lần ăn kem cùng mẹ, ăn kem bằng cách quện lưỡi vào nhau. Và giờ đây cũng thế, hai cái lưỡi đang quấn vào nhau với cục kem ở giữa. Tuấn siết người Minh, vần vò nàng trong cánh tay nó. Tay mẹ thì ôm chặt đầu nó, những ngón tay mơn man sờ soạng nơi tóc nó. Miệng hai người như đã gắn chặt vào nhau, kem cứ tan dần rồi trong miệng không còn vị ngọt của kem nữa mà chỉ còn lại vị ngọt của tình yêu khi lưỡi hai người gắn vào nhau như không hề có ý xa rời nhau nữa.

Mắt Tuấn dần mở, và nó là người nhả miệng ra. Không phải vì nó không muốn hôn mẹ nữa mà vì…kem đã chảy. Tuấn đưa cả hai que kem đang dần tan ra tới trước mẹ.

– Mẹ, chảy hết rồi.

Mẹ cười, tiếng cười thật giòn, thật vui. Và tay mẹ cũng chợt đưa bắp ngô tới trước nó.

– Ăn ngô đi cái đồ….bụng đói.

Mắt Tuấn sáng lên, tay nó vội cầm lấy bắp ngô trong khi mẹ cũng thật nhanh tay lấy cả hai que kem của Tuấn. Cái miệng nãy vừa điên cuồng ăn miệng nó giờ lại liên tục mút kem chùn chụt. Tuấn cười trêu mẹ.

– Mẹ ăn tham thế, mẹ định ăn hết cả hai que à.

– Có sao. Đứa nào mời mẹ ăn kem. Giờ lại tiếc à.

Tuấn cười, nó cũng chả cãi lại mẹ nữa mà cắn lấy bắp ngô nướng của mình. Cái vị ngọt của ngô, mùi ám khói nướng lẫn mùi thơm của ngô thật ngon làm sao. Đói quá, từ trưa tới giờ ăn thịt chó xong đầy bụng nhưng chưa ăn cơm nên bụng giờ rỗng tuếch. Tuấn ngấu nghiến ăn ngô cho đỡ đói. Nhưng chợt một que kem giơ ra trước mắt nó. Là mẹ đưa kem cho nó. Tuấn cười và há miệng ngoạm miếng kem mẹ đưa. Nhưng miệng sắp cắn vào cái kem thì mẹ chợt rụt tay lại. Tuấn hụt miếng kem liền nhìn mẹ nhăn nhó. Mẹ phì cười rồi đưa cả hai que ra trước.

– Mẹ quên, con muốn ăn vị nào.

– Sữa dừa đi.

– Được, thế thì ăn kem sữa dừa.

Mẹ nói vậy, nhưng lại đưa que kem lên rồi cắn một cái. Một miếng kem to thế là đã nằm trong miệng mẹ. Mẹ nhìn Tuấn cười thật đắc chí. Nó nhăn mặt nhìn mẹ, định lại mắng mẹ ăn mất kem của nó. Nhưng rồi Tuấn chợt nhìn mẹ, nhìn ánh mắt mẹ cười, ánh mắt đang nhìn nó. Và rồi Tuấn cũng cười, và nó lại hôn mẹ.

Nụ hôn không như trước, hai bờ môi chỉ dính vào nhau. Và cái lưỡi mẹ lập tức đẩy miếng kem trong miệng mình qua miệng Tuấn. Miệng mẹ rời khỏi miệng nó, mẹ hỏi nó trong hơi thở vẫn còn vị kem mát lạnh.

– Có ngon không?

– Có…con muốn ăn nữa…con muốn ăn trọn đời.

Mẹ nghe Tuấn nói thì lặng yên, nhưng nó có thể thấy niềm hạnh phúc đang trào dâng trong mắt mẹ. Và rồi kem lại chảy, nhưng chả ai để ý nữa. Vì hai con người lại môi dính chặt môi, đê mê trong tình yêu nồng cháy và da diết.

– Mẹ….lên trên đó con sẽ xin ông một miếng đất. Con sẽ nhờ các chú các bác làm cho một căn nhà nhỏ. Ở đó sẽ là căn nhà của con…và mẹ.

– Con muốn thế thật à?

– Thật. Con muốn đó là căn nhà của hai ta. Con muốn giống như một người chồng, và mẹ sẽ là vợ của con trong căn nhà ấy. Chúng ta sẽ giống như bao cặp vợ chồng khác, cùng làm việc, cùng ăn cơm, cùng ở trong một ngôi nhà, và cùng ôm nhau, yêu nhau khi trời tối. Thế có được không hả mẹ?

– Cái đó…để mẹ…hỏi đã?

– Mẹ hỏi ai?

– Mẹ hỏi…chồng của mẹ. Chồng của mẹ muốn, thì mẹ sẽ làm theo.

– Chồng của mẹ là ai?

– Là…là Tuấn của mẹ. Anh là chồng của em, sao lại còn phải hỏi. Là chồng của em đấy có biết chưa.

– Biết rồi…anh biết rồi…thế mẹ đồng ý…à vợ đồng ý thế nhé. Anh muốn sống thật sự với vợ, sống chỉ có hai ta…chỉ có Minh và Tuấn.

– Ư…chả biết đâu…kệ Tuấn…Tuấn muốn sao thì…Minh theo Tuấn.

Minh cười, đôi mắt óng ánh những sóng tình yêu đầy tràn dành cho Tuấn. Thằng con trai kia nhìn mẹ của nó giờ cũng là vợ yêu của nó mà trái tim cũng đập thật mạnh vì phấn khích.

– Mẹ….mẹ đi theo con thì sẽ phải bỏ việc đấy.

– Chỉ cần con muốn mẹ, con đi đâu mẹ cũng đi theo con. Chỉ cần có thể ở bên con, nơi nào cũng là nơi chốn mẹ hạnh phúc.

Lời mẹ nói thì thào thoảng trong gió nhưng Tuấn nghe thật rõ. Lời mẹ như khắc sâu trong não nó và sẽ không bao giờ nó quên đi. Mẹ là người ban cho nó sự sống, là suối nguồn nuôi dưỡng tâm hồn nó bao năm nay. Giờ mẹ là chốn bình yên, là tình yêu trong nó, là người đàn bà dành cho thằng đàn ông là nó, là người vợ nó sẽ mãi yêu bằng cả trái tim mình. Bắp ngô bị rơi xuống, và que kem cũng vậy. Tuấn ôm chặt lấy tình yêu của nó trong lòng, thủ thỉ thật khẽ bên tai Minh của nó những lời chỉ có gió nghe thấy được. Ánh mắt Minh long lanh nhìn Tuấn, trong đôi mắt nàng dần phủ tầng nước mỏng.

– Mãi mãi Tuấn nhé.

– Mãi mãi….đời đời kiếp kiếp.

error: Content is protected !!