Trời đã vào thu. Như một lẽ tự nhiên cảnh vật trên dãy Hùng Nhĩ trải dài trăm dặm không còn cái vẻ xanh tươi sung sức mà dần tiêu điều. Trên dãy Hùng Nhĩ có một nơi gọi là Khô Thảo Lĩnh ở ngay gần đỉnh cao nhất. Nơi đây lúc này cây cối đã dần trút lá chỉ còn những cành cao như những cánh tay vươn tới trời. Chính vì không còn lá cây che phủ nên ta có thể có cái nhìn bao quát cả một vùng rộng lớn. Chính giữa Khô Thảo Lĩnh hóa ra có một căn nhà tranh. Thoáng nhìn ta có thể nghĩ đây là nơi những người thợ săn dựng tạm để nghỉ ngơi trong mùa săn bắn. Vì mái nhà được lợp bởi lá thật đơn sơ trong khi khung nhà không được dựng cột kèo và đắp đất như mọi ngôi nhà dưới chân dãy Hùng Nhĩ mà chỉ là những cột cây sẵn có và được buộc sơ sài bởi những mảng phên được đan bằng cỏ lá. Khi mùa đông đến tuyết sẽ rơi dày, và kết cục những căn nhà thế này không cần nghĩ cũng đã biết.
Thế nhưng không hẳn thế. Vì lúc này khi trời đang chạng vạng tối trong căn nhà đơn sơ ấy lại thấp thoáng có ánh nến. Trong căn nhà vậy mà có người. Nếu nhìn vào trong ta sẽ thấy có một người đang ngồi xếp bằng trên giường gỗ. Đây vốn có lẽ là một cây đại thụ 5-6 người ôm đã được cánh thợ gỗ chặt đi giờ gốc cây còn lại đã được đục rỗng ở giữa tạo hình một chiếc giường. Trên giường là một người phụ nữ trạc tầm trung niên. Chỉ có điều bà ta có gương mặt xấu xí. Khung mặt thì méo mó, cái mũi thì khoằm như diều hâu trong da dẻ vàng bủng. Chưa hết phía bên trái gần tai có một vết sẹo thật dài xẹt qua một bên mắt rồi gập xuống tới gần xương hàm khiến gương mặt kia trông thật thiếu có thiện cảm.
Người phụ nữ lúc này đang nhắm chặt mắt như thể bà ta đang ngủ. Thoáng chốc khi mặt trời vừa khuất, những làn gió lạnh của núi rừng bắt đầu thổi thì gương mặt người phụ nữ bỗng nhăn nhó. Da mặt bà ta căng giật khiến vết sẹo thêm rõ ràng. Người phụ nữ bỗng nghiến răng, hai tay bỗng vung lên bắt quyết thật nhanh. Quá trình bắt quyết không ngừng và càng lúc càng nhanh. Cùng với đó mồ hôi trên mặt người đàn bà dần lấm tấm.
– A…aaaaa…aaaaaaaaaaaaaaaa…..
Người đàn bà bỗng hét lên một tiếng lớn, đôi mắt cùng lúc mở ra. Nếu ai ở đây nhìn thấy cảnh này sẽ vô cùng ngạc nhiên. Không bởi điều khác chính vì đôi mắt của người phụ nữ xấu xí này. Bởi đôi mắt ấy không hề xấu. Khi nhìn vào đôi mắt ấy ta có thể thấy chúng rất có hồn, rất cuốn hút như thể chỉ có đôi mắt của những mỹ nhân của nhân gian mới có được. Chỉ có điều đôi mắt ấy lúc này đang thể hiện sự chán nản, thất thần. Người nữ phụ trung niên nhìn vào tấm lá tranh đang bị gió thổi thì khẽ thở dài thầm thì bằng giọng khào khào có chút khó nghe.
– Không được….ta không bình tâm được. Đúng lúc quan yếu thế này….phải làm sao đây???
Người nữ phụ vừa tự hỏi thì bên ngoài bỗng nghe thấy tiếng chó sủa. Như nghĩ tới điều gì, người nữ phụ có chút hằn học rõ trên mặt.
– Hắn đã về. Ban sáng lúc ta hành công nghịch hướng thì hắn chạy vào. Ta vì thế đã tát hắn rồi đuổi hắn đi. Nhưng hắn đúng giờ lại về. Chắc lại săn được con thú nào chuẩn bị nấu cho ta. Đồ tạp chủng này…hắn làm thế ta càng hận càng ghét hắn. Nhưng….
Người nữ phụ thầm thì, trong ánh mắt oán ghét kia thế nào xen lẫn đôi chút sắc thái thương yêu. Nhưng ngay lập tức sự pha tạp ấy thật nhanh không còn. Đôi mắt đẹp kia chợt tỏ ý kiên quyết, người nữ phụ hét to hướng ra bên ngoài.
– Cẩu tạp chủng!
– Dạ, má má gọi con.
Bên ngoài thật nhanh có một giọng thiếu niên trẻ trung đáp lời người nữ phụ với chút vui vẻ và phấn khởi. Nhưng người nữ phụ không tỏ thái độ vui vẻ gì mà trái lại trong giọng nói có chút băng lãnh.
– Đại Hoàng đâu?
– Đại Hoàng….Đại Hoàng….
– Sao, tối rồi người không gọi nó về sao. Đêm tối trong rừng có thú dữ đi săn. Ngươi muốn chó ta nuôi bị ăn thịt sao đồ khốn.
– Không, không phải vậy. Con có gọi nó về rồi nhưng nó không chịu về.
– Là sao?
– Là…là…ban chiều chúng con đuổi theo một con nai. Thế nào gặp một toán thợ săn. Họ có một con chó….chó cái….Đại Hoàng….không chịu về.
– Hừ…
Cánh cửa được đan bằng một tấm phên lỏng lẻo của căn nhà chợt mở bung. Người nữ phụ xấu xí nghe thiếu niên kia nói xong vậy mà lao nhanh ra. Ánh mắt lúc này chỉ hơi hé nhìn người thiếu niên. Cậu chàng kia dường như đã quá quen với ánh mắt má nên dù đang nhóm lửa thì vội đứng dậy rồi lao nhanh hướng ra ngoài. Hai người cứ vậy chạy như bay từ trên cao xuống sườn dốc một cách quen thuộc như thể với họ không hề có khái niệm dốc là gì. Qua một hồi quanh co bởi những đám cây bụi, phía xa dần nghe thấy tiếng chó sủa.
– Là tiếng Đại Hoàng.
Thiếu niên có chút vui vẻ nói. Đáp lại người nữ phụ chỉ hừ lên một tiếng. Hai má con dần tiếp cận tiếng chó sủa gần hơn. Họ nhìn thấy phía trước có một toán gồm 5 người thợ săn và hai con chó. Một con màu trắng đang được giữ bởi một sợi thừng to trong khi con kia màu vàng khá to lớn đang đứng gần đó sủa lớn.
– Nào, mày còn đợi gì. Muốn nhảy đực thì lại đây, tao cho mày nhảy.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại TruyenBiz.Net– Đại ca, con chó này có vẻ khôn. Nó có lẽ cảm thấy cái bẫy.
– Hứ, thế mày nghĩ sao tao cho thằng nhóc kia cái đùi nai. Chính vì con chó này. Mày không thấy cái cách nó dồn đuổi con nai sao? Còn đây, miếng ngon tới tận miệng, rõ ràng nó muốn nhảy đực lắm nhưng vẫn biết chúng ta ở đây nên không vào. Nó thông minh như thế thì sau này chúng ta đi săn càng dễ dàng sao. Hôm nay nhất định phải bắt được. Ta về thuần dưỡng thì năm sau chúng ta sẽ có một trợ thủ tuyệt vời.
Tiếng mấy người thợ săn cười nói với nhau. Người thiếu niên trông có chút lem luốc nghe xong thì hiểu mấy gã thợ săn đang định bắt Đại Hoàng. Hắn len lén nhìn sang má như biết lỗi của mình. Người phụ nữ không nhìn lại đứa con mà chỉ hừ một tiếng nhưng ánh mắt sắc lạnh hẳn. Rồi bà ta chợt vung tay ra. Người thiếu niên không biết thế nào mà phía trước mấy người thợ săn chợt ngã lăn ra và không ai đứng dậy.
– Úi chà. Mấy người này sao tự dưng lăn ra ngủ vậy.
Người thiếu niên ngạc nhiên trước tình cảnh trước mắt. Lúc này con chó vàng to lớn thấy mấy người trước mình bỗng ngã lăn ra thì bỗng sủa lớn. Con chó trắng kia đối diện thấy vậy bỗng dứt mạnh đầu, sợi dây trên tay một người thợ săn đang nắm bị giựt mạnh. Nhưng người thợ săn lúc đầu đã quấn mấy vòng dây quanh tay nên con chó trắng dựt mà sợi dây chỉ căng ra chứ không đứt.
– Đem Đại Hoàng về mau.
Người nữ phụ lạnh lùng chợt nói. Không đợi người thiếu niên kia trả lời bà ta đã xoay người lao về hướng ngược lại. Người thiếu niên thoáng nhìn hướng mẹ rồi quay lại phía con chó vàng huýt sao lớn.
– Đại Hoàng…về. Ngươi không về má đánh ta gẫy chân đấy. Ta mà gẫy chân ta không tha ngươi đâu.
Người thiếu niên giọng không hề có chút nào giận dữ mà đều đều như đang nói chuyện với bạn mình. Con chó vàng nghe qua tiếng người thiếu niên thì nhìn về phía con chó trắng đầy luyến tiếc. Cái mõm dài của nó thậm chí như còn muốn rướn ra hết cỡ về phía đít con chó trắng đang vẫy đuôi loạn xạ kia. Nhưng phía đằng sau thiếu niên liên tiếp giục, con chó vàng cuối cùng cũng quay người chạy đi bỏ lại phía sau tiếng con chó trắng sủa lên đầy ai oán. Thiếu niên thấy vậy mừng lắm, đợi con chó vàng tới gần rồi rịt đầu con Đại Hoàng vào chân mình. Hai chủ tớ thật nhanh chạy về phía đỉnh Khô Thảo Lĩnh, màn đêm tối đang dần buông phủ kín khắp nơi.
Bên trong căn lều tranh nho nhỏ, tiếng người nói rồi tiếng chó sủa bên ngoài đã vọng vào. Người phụ nữ đang ngồi bên trong thoáng buông lỏng, hướng ra phía ngoài cất giọng lạnh lùng.
– Nấu ăn đi muộn lắm rồi. Đại Hoàng, vào đây.
Con chó vàng nghe tiếng nữ chủ gọi thì ba chân bốn cẳng lao cái cơ thể to lớn của nó đâm vào cái liếp cỏ gọi là cửa. Cái đuôi xoắn xuýt, cái dáng vẻ nịnh bợ không thể hơn khi nó tới gần chủ nhân của mình. Nó là chó nhưng hiểu hết đấy. Nó biết chủ mình không thích chuyện ban nãy đâu. Thế nên giờ nó phải tìm cách làm thân, làm dịu đi sự tức giận của chủ. Cái mõm dài vì vậy dúi dúi về phía đầu gối người nữ phụ trung niên. Nếu mà có thể nó thật muốn làm cái trò cạ người vào rồi hôn liếm chủ như mọi khi nó làm với thiếu niên bên ngoài cửa.
Người nữ phụ xấu xí cũng thừa hiểu con chó đang làm gì. Nhưng khác với cách bà ta đối xử với con mình, người đàn bà vậy mà tỏ ra dịu dàng hơn với con chó. Bàn tay gân guốc thò ra khỏi tay áo dài, bà ta nhẹ vỗ về lên đầu con chó lớn.
– Chó hư, mày cũng biết làm trò nhỉ. Tao hôm nay mà tới muộn, thì mày xác định bị cắt dái đi. Hừ…
Người phụ nữ còn lẩm bẩm định nói gì nữa nhưng rồi lại thôi. Mắt khẽ liếc ra phía ngoài, người phụ nữ ngẫm nghĩ giây lát rồi khẽ mím môi lại. Hai chân đang khoanh tròn chợt duỗi ra rồi buông thõng xuống. Đôi tay người phụ nữ chợt tìm tới cạp quần mình. Bà ta vậy mà chợt kéo cái quần dài xuống. Da thịt người đàn bà vì vậy mà dần lộ ra. Nếu có ai ở đây thì ắt hẳn sẽ quá đỗi ngạc nhiên khi nhìn thấy điều trước mắt. Đây nào phải làn da của một mụ già xấu xí, khác hẳn cái vẻ vàng bệch trên gương mặt kia. Khi chiếc quần dài được tụt hẳn xuống và cởi ra, trước mắt kia chính là phần hạ thân của tầm mỹ nhân đỉnh cấp thiên hạ. Đôi chân kia thật thon bên dưới nhưng dần tròn trịa hơn khi tới đùi khoe ra một sự hấp dẫn tới tột cùng với mọi gã đàn ông nhìn thấy. Chưa hết, chân đẹp và làn da cũng đẹp, trắng muốt và thật mịn màng như những đôi chân thiếu nữ vừa qua tuổi trăng rằm đầy non mới. Làm sao mà một người đàn bà già úa xấu xí có thể có làn da đẹp như thế, có thể có đôi chân nuột như thế? Nhưng đúng là thế thật. Người đàn bà xấu xí lúc này khẽ vuốt tay lên đùi mình, ánh mắt có chút phần thỏa mãn. Nhưng nhìn đi nhìn lại, bà ta hơi cau có khi nhìn về bàn tay gân guốc khô quắt của mình. Đôi mắt hơi ánh sáng lên, người phụ nữ lẩm nhẩm trong mồm. Và lại một điều kinh hãi xảy ra, đôi tay xấu xí thô kệch kia thế nào dần thay hình đổi dạng. Những ngón tay xù xì bỗng dần thon nhỏ. Da tay dần mềm và hồng hào, móng tay vàng ệch dầy cộp cũng dần chuyển trắng hồng thon đẹp. Đôi mắt người nữ phụ lúc này thoáng ánh lên sự vui vẻ khi nhìn lên đôi tay thon dài của mình. Hai tay sau đó chống xuống giường, người nữ phụ dạng hai chân mình ra rồi ưỡn háng lên tới mép giường.
– Đại Hoàng, lại đây.
Nghe chủ nhân gọi, con chó lớn gâu lên một tiếng to. Nó dường như có chút quen thuộc với điều đang xảy ra như thể vốn trước kia không phải lần đầu. Cái đuôi lại xoắn tít, con cho tiến về phía giữa hai chân chủ nhân của mình. Đôi mắt chó to vậy mà hấp háy lên nhìn về nơi tư kín của chủ nhân lúc này đã lồ lộ. Cái mũi dài như hếch lên, con chó dường như ngửi ra được mùi từ nơi ấy của chủ nhân thoảng ra. Miệng nó hừ hừ, con chó dường như cảm giác được chủ nhân lúc này giống như con chó trắng. Nhưng khác lúc trước, lúc này đây là chủ nhân cho phép nó. Con chó không ngại ngần dúi cái mõm của nó vào nơi tư mật của chủ nhân, thè cái lưỡi đốm hồng dài ngoằng của mình ra rồi liếm vào nơi ấy.
– Ư…Đại Hoàng…liếm đi…đúng…liếm đi….ta thích….ư…ư…aa…..
Tiếng chủ nhân càng rên lên, cái lưỡi con chó càng lúc liếm láp càng mạnh. Cái lưỡi ram ráp vừa to vừa dài mỗi lần liếm là phủ khắp âm hộ của chủ nhân. Người đàn bà không ngừng quằn quại, nhấp nhổm cái mông trắng lóa của mình theo cái lưỡi chó không ngừng liếm láp. Những tiếng ư ử dần rõ ràng hơn, người phụ nữ dần đưa một tay lên ngực mình dày vò. Trong đôi mắt khép hờ kia sự mê ly dần thật rõ.