Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors

Chương 49

2:22 chiều – 07/07/2024

Tâm và chú ngồi uống rượu lai rai, rồi đi làm 2 bát bánh canh cho ấm bụng. Chú định đèo Tâm về nhưng nó muốn đi bộ ngắm thành phố, chả mấy khi đến Đà Nẵng thế này. Tâm lững thững đi ngắm dòng người xe đi lại. Nó vừa đi vừa xem bản đồ, để định vị những nơi nó đi qua. Đang đi thì Tâm thấy rầm 1 tiếng, hình như có va chạm, là 2 chiếc xe húc đít nhau. Chiếc xe đằng trước bị móp khá nặng, cửa xe mở ra, lái xe là 1 cô gái. Tâm nhìn không rõ lắm vì cũng không gần, nhưng dáng dấp khá là quen. Cô gái đi đến chiếc xe đằng sau gõ cửa, chiếc xe mở ra cả 4 cánh, 4 thanh niên xăm trổ đi ra. Cô gái hoảng sợ, chạy vội về xe mình, nhưng những cánh tay xăm trổ nhanh chóng giữ cô lại. Cô gái hét toáng, cầm cái túi xách liên tục đập, nhưng cô dần bị kẹp cứng lại. 1 đứa cầm 1 con dao nhíp, cười cười nhìn cô:

– Cô em đẹp gái quá, giá mà anh không nhận việc này, thì anh cũng làm 1 đêm với cô em, để em biết thế nào là khoái lạc tột cùng.
– Thôi, làm nhanh lên. Giờ vẫn còn người đi lại, cẩn thận không hỏng việc.
– Sợ chó gì, đứa nào dám dây vào ông cho tí tiết.

Tâm nhìn lại, nó đã nhận ra đấy là ai. Chị Ngọc, nữ thần hồi xưa nó thần tượng, hồi còn sửa biệt thự ở Tây Hồ. Trông chị mặt tái mét, nhưng chị không có vẻ run sợ. Môi chị mím chặt, ánh mắt căm thù nhìn mấy thằng xăm trổ. Tâm trù trừ, rồi nó quyết định luôn. Nó chạy quay lại, nó nhớ vừa đi qua ngôi nhà đang xây dở. Tâm túm ngay đống đá dăm hứng vào áo, nó chạy ngay lại. Đúng lúc đó thì thằng cầm dao đã dí gần khuôn mặt Ngọc, có vẻ nó vẫn hơi tiếc của. Tâm lao nhanh đến, cầm viên đá dăm trong tay, nhắm thẳng vào 1 thằng đang giữ Ngọc, quay lưng với nó. Bốp, viên đá đập trúng đầu sát tai thằng đó, nó ôm đầu la thảm thiết. Cả lũ ngỡ ngàng nhìn lại, thì từng viên đá liên tiếp được Tâm ném tới tấp. Có trúng có không, nhưng loạn đội hình, mấy thằng nghiêng ngả né tránh. Thằng cầm dao có vẻ đầu lĩnh, nó nhanh chóng bình tĩnh, lao về phía Tâm. Lưỡi dao sáng loáng nhằm thẳng ngực Tâm mà đâm. Tâm kéo cái ba lô đang khoác ra trước ngực đón lưỡi dao. Bàn tay phải của nó đang nắm bỗng ném mạnh viên đá cuối cùng, bay thẳng trúng gần mắt thằng cầm dao. Nó tru lên như lợn chọc tiết, tay ôm mặt, máu chảy ròng ròng. Tâm tiến tới đạp mạnh vào ngực, loại nó khỏi vòng chiến. Ba thằng kia lao vào Tâm, Tâm vừa thủ vừa lùi. Nó biết nó cũng không đánh lại ba thằng, giờ chỉ câu giờ đợi có ai nhìn thấy. Bỗng tiếng xe ô tô rú lên, rầm 1 cái, 2 thằng đang dồn ép Tâm ngã vật ra. Chị Ngọc mở vội cửa xe ra:

– Lên xe đi em, nhanh.

Tâm lao tới nhứ đòn thằng còn lại, rồi phí thẳng vào ô tô. Chiếc xe rú ga phi ngay khi Tâm còn chưa chui vào hẳn. Tâm ngã nhoài trong xe, đầu đập vào đâu đó hơi ê ẩm. Nó lồm cồm ngồi dậy, rồi đóng cửa xe vào. Xe lao vun vút, vòng vèo qua từng con phố, đôi lúc đang đi lại ngoặt vào ngõ nhỏ. Có vẻ chị Ngọc sợ bọn đó bám theo. Xe cuối cùng dừng lại trước 1 khách sạn gần trung tâm. Dòng người và xe vẫn tấp nập, có vẻ đã an toàn. Chị Ngọc quay ra nhìn nó:

– Cảm ơn em đã cứu chị hôm nay. Không có em chắc đời chị chấm hết. Em tên là gì?
– Em tên là Tâm. Bọn đó là ai sao lại định hại chị thế. Chị có thù oán với chúng à.
– Bọn nó là côn đồ người khác thuê thôi. Chị cũng biết ai đứng đằng sau rồi. mà em người Bắc à.
– Vâng em là người Bắc. Thực ra em và chị có biết nhau, à chỉ có em biết chị thôi, chị chắc chả nhớ em.
– Thế á, em và chị từng gặp nhau à. Chị đúng là không có ấn tượng mấy, thật xin lỗi em. Em và chị từng gặp nhau ở đâu à.
– À, cũng 2 năm rồi chị. Hồi đó em làm thợ xây sửa chữa biệt thự cho nhà chị ở Tây Hồ. Chị có lần còn đem nước cho bọn em uống. Lúc nãy em nhìn cũng ngờ ngợ, sau mãi mới nhớ ra.
– A…à à chị nhớ rồi. Chị hồi đó vẫn nhớ có 2 cậu thợ sửa nhà, mặt trẻ măng như chưa đủ 18. Hóa ra là em à. May quá, chị lại vô tình biết em, không thì hôm nay chị xong đời rồi. Đúng là cái duyên cái kiếp cho chị em mình gặp lại nhau. Em vào đây chơi à.
– À không. Sắp tới công ty em vào đây xây dựng trong này. Em đi tiền trạm.
– Thế à, công ty em xây gì trong đây.
– À công ty em nhận được hợp đồng xây khách sạn trong này.
– Chà, công ty em vươn xa quá nhỉ. Nhưng đó là hướng đi tốt đấy. Nơi đây sắp tới khách sạn sẽ mọc lên ầm ầm, không hết việc đâu. Mà em có số điện thoại không, cho chị đi. Việc này xảy ra, chị cần phải xử lý vài việc gấp. Để chị đưa em về khách sạn, qua bữa chị tới tìm em đi cafe nhé.

Tâm cho chị số của nó, rồi nó lại đi bộ về. Chị không đồng ý, nhỡ đâu nó gặp bọn côn đồ kia thì sao. Chị gọi taxi đưa Tâm về, rồi chị cũng phi xe đi luôn.

Ngày hôm sau, Tâm lại theo chú Tiên cả ngày bên công trường. Chiều nó nghỉ sớm, về tắm rửa. Hôm nay cô Sương có hẹn gặp mặt nó. Tâm mặc bộ đẹp nhất nó có, là của cái Liên mua cho nó, áo sơ mi quần phăng. Tâm gọi xe ôm đến chỗ hẹn, đó là 1 nhà 2 tầng, có sân cổng. Tâm bấm chuông, mở cửa đón nó là một cô tầm hơn 50 tuổi.

– Cậu là Tâm.
– Vâng, cô Sương có hẹn gặp cháu.
– Cô Sương đang đợi cậu trong nhà, cậu vào đi.

Tâm đi theo bà cô, đi qua cái sân dài được trồng nhiều loại hoa. Trời tối nên nó cũng chả nhìn rõ là hoa gì. Cô Sương đón nó ở phòng khách. Cô mặc 1 cái váy dài màu xanh, để hở hai tay, kéo dài xuống gần gót chân, kín đáo, nhưng làm nổi bật lên thân hình cô, dáng cô trông còn đẹp hơn cả thím Lan của nó. Cô tươi cười khi thấy nó:

– Mấy hôm nay cháu thế nào, đã làm quen việc với chú Tiến chưa.
– Thích lắm cô ạ. Cháu đi theo chú Tiến học được rất nhiều thứ. Những quy cách xây dựng mới cháu chưa gặp bao giờ. Cả những máy móc nâng hạ vật liệu nữa, nếu khách sạn của cô cũng y chang vậy, thì cháu tin cháu sẽ làm được.
– Cháu Có niềm tin vậy là tốt. Hôm nay cô mời cháu đến là để chính thức cảm ơn cháu, vì đã cứu con gái cô. Thảo Nguyên, xuống đây đi con.

Theo tiếng cô Sương gọi, tầm 1 phút sau thì cầu thang lẹp bẹp tiếng dép. Một cô gái xuất hiện cuối chân cầu thang, giống cô Sương, thậm chí đẹp hơn, thanh xuân hơn. Cô gái có làn da trắng muốt, mái tóc dài rũ đến giữa lưng, khuôn mặt trái xoan thon gọn. Ngũ quan khá đẹp và cân xứng, đôi mắt to như bồ câu tức giận?, đôi môi mọng đỏ khẽ mím. Cô mặc 1 bộ quần áo ở nhà, áo không tay, quần lửng đến đùi. Cô gái có vẻ không vui khi mẹ gọi. Nhìn Tâm cô hơi nhíu mày, rồi cũng tiến lại:

– Chào anh. Tôi là Thảo Nguyên, rất vui được biết anh. Tôi cảm ơn anh vì đã cứu tôi đợt trước.
– Vâng, chào bạn. Tôi là Tâm. Rất vui được gặp bạn. Tâm khẽ cười tỏ ý thân thiện, nhưng cô gái cũng không đáp lại.
– Thôi, cơm nước chắc dì Tám cũng chuẩn bị xong rồi. Mình vào ngồi thôi.

Cô Sương kéo Tâm vào phòng ăn. Nhà cô phòng nào cũng đẹp, đầy các đồ lưu niệm, trang trí, nhiều thứ Tâm nghĩ chắc quý lắm. Bàn ăn đã được bầy ra, phải hơn chục món. Mọi người ngồi ăn, cô Sương luôn khởi đầu các câu truyện, cô hỏi Tâm rất nhiều, cô gợi chuyện cả với Thảo Nguyên, nhưng con gái cô có vẻ chỉ đáp ứng cho có. Cuối cùng chỉ có Tâm và cô nói chuyện, Thảo Nguyên ăn xong thì đi về phòng. Tâm cũng ăn no, cô liên tục gắp tôm mực cho nó, ăn mà vỡ bụng. Cô cười cười nhìn nó, có vẻ hôm nay cô cũng tra khảo được nó khá nhiều:

– Cho cô xin lỗi nhé. Con bé nhà cô tính nó là vậy. Chứ nó không phải vô ơn đâu.
– Không có gì đâu cô. Cháu đã nói rồi, cháu cứu bạn ý cũng không vì ơn huệ gì cả. Còn việc cô giúp cháu, thật lòng cháu vô cùng cảm ơn cô. Cháu hứa sẽ làm hết sức, xây cho cô cái khách sạn mỹ mãn theo yêu cầu của cô.
– Ừ, cháu có tấm lòng vậy cô vui lắm. Cháu cố gắng đi theo chú Tiến học hỏi, có ích lắm cháu. Sau khi xây cho cô xong, cháu nhờ chú kiếm mối cho, giờ Đà Nẵng sắp vào cơn lốc xây dựng rồi, chỉ sợ không có sức làm thôi.

Tâm và cô nói chuyện một lát, rồi Tâm cũng từ biệt cô về. Cô tiễn nó, con đường ra cổng ngập tràn hương hoa, Tâm hít thật sâu cảm nhận, các mùi hoa như quện vào nhau, thật thơm, thật dễ chịu. Bỗng nó thấy cô lảo đảo, té nhủi về phía trước. Tâm giơ tay ra kéo cô vào, cô nằm gọn trong tay nó. Tâm cảm nhận được da thịt cô thật mềm mại, người cô ấm áp và rất thơm. Bàn tay nó hơi đặt ở bên ngực, gần nách, nó có thể cảm thấy bầu ngực mềm mềm của cô. Con cu nó hơi ngỏng lên trong quần. Tâm và cô bối rối, nó dựng cô đứng dậy:

– Cô không sao chứ.
– Cháu đỡ cô rồi, nên có sao đâu. Tại hôm nay cô đi cao gót, ra đây thơm quá. Cô hít vài hơi không để ý nên gót giày mắc vào gạch nên ngã.
– Vâng, cháu cũng thích mùi hoa nhà cô, phải đến 4-5 mùi quện với nhau, thơm quá.
– Đó, có cháu biết thưởng hoa. Con Thảo Nguyên nhà cô toàn chê mùi nồng. Cô ngày nào cũng chăm mới được vậy đó.

Những bông hoa kéo nó và cô khỏi sự bối rối. Tâm chào cô rồi đón taxi về. Đến khách sạn đã gần 10h, chưa kịp thay quần áo thì lại điện thoại, là chị Ngọc. Chị hẹn nó ra cafe. Tâm lại bắt taxi đến, quán cafe ven sông Hàn. Chị đã ngồi đó đợi nó. Hôm nay chị mặc 1 cái váy maxi hở vai, môi son đỏ, trang điểm kỹ càng. Tâm bần thần đứng nhìn chị, chị vẫn đẹp như hồi nào, thậm chí còn chín mọng hơn. Chị bật cười nhìn nó đứng đó, chị vỗ vỗ vào cái ghế cạnh chị, ngỏ ý bảo nó ngồi xuống. Tâm giật mình, nó cúi mặt để che dấu mặt đang đỏ vì xấu hổ, ngồi vội xuống ghế.

– Chị xấu quá sao mà vừa rồi em nhìn chị ghê thế.
– Không, không, em xin lỗi. Tại chị đẹp quá, em như bị thôi miên.
– Gớm, thế hôm qua chị không xinh à, sao em chả nhìn chị như vậy.
– Hôm qua đang như vậy, em cũng sợ nên chả để ý. Nhưng em nói thật mà, chị đẹp lắm. Hồi xưa sửa nhà cho nhà chị, em cứ nhìn lén chị suốt.
– Á à, thế là em tự khai nhá. Dám nhìn lén chị, tội này phải trị thế nào đây.
– Em cũng không biết, chị thích trị thế nào thì tùy chị. Mà chị đẹp vậy, ai chả nhìn, đâu chỉ mỗi em. Chồng chị chắc tự hào lắm.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại TruyenBiz.Net

Chị thoáng buồn khi nghe Tâm nói vậy. Chị vẫy bồi bàn gọi đồ uống cho nó, rồi ngoảnh mặt ra ngắm sông. Hồi lâu, chị mới khẽ nói:

– Chị và chồng đã ly hôn rồi. Anh ý mà được như em nói thì đã tốt. Anh ý cưới chị mà vẫn ong bướm bên ngoài, chị nói mà không được. Nên chị chia tay, rồi vào đây.
– Em xin lỗi, em không biết.
– Ừ, chuyện qua rồi. Chị cũng dần quên rồi, chả có gì. Có lẽ đúng là chị có tí nhan sắc thật, vào đây cũng dựa vào khuôn mặt này mà kiếm cơm đấy em. Các mối làm ăn, giao thiệp đều dựa vào cái mồm cái mặt này đấy. Hôm qua chị bị vậy, là do bà vợ 1 ông cốp to của thành phố sắp đặt đấy. Chị cũng chả có ý gì với chồng bà ta. Nhưng làm ăn mà, phải giao thiệp. Chồng bà ta cũng lả lơi, chị cũng ỡm ờ cho xong việc, nên chắc bà ta ghen. Đêm qua chị phải nhờ bạn sắp đặt 1 cuộc gặp lúc 1h sáng với bà ta, giờ xong rồi. Cũng nhờ bà ta thúc ông chồng duyệt cho chị cái dự án, để chồng bà ta đỡ có cớ sàm sỡ gần chị nữa. Đợi thẩm tra, duyệt các kiểu nữa là xong.
– Vậy hả chỉ. Làm ăn mà nguy hiểm vậy, có ngày mất mạng.
– Thì đó, miếng ăn mà, trả bằng máu và nước mắt giành giật mới được. Mà chị khoe em luôn, cái dự án chị nói là chị xây khách sạn đó. Tiền chị gom góp kinh doanh 2 năm nay, cộng thêm vay mượn từ bố mẹ bạn bè mãi mới đủ chỉ phí tối thiểu xây khách sạn. Giờ chị phải kiếm dần thợ thuyền, rồi cày kéo thêm, chứ từng đó tiền sợ thiếu hụt.
– Chị xây có 11 tầng thôi, mà sợ có khi chả đủ vốn.
– Thế chị có xây không, bên em nhận xây cho. Nếu thiếu thì bên em cho chị nợ, trả trước 1 phần là được.
– Ái chà, em làm chức gì trong công ty mà mạnh miệng thế. Đừng dại gái nhá, về sếp chửi chết.
– Với chị em cũng muốn dại. Chị chỉ cần trả 30-50% là được. Có đến đâu trả đến đó.
– Thật à, em quyết được không. 11 tầng đó, mặt sàn cũng tầm hơn 4000 m2 đó.
– Được, liều ăn nhiều. Nếu có thêm công trình này chắc công ty em đủ ăn hết năm. Mà bao giờ chị định xây.
– Còn phải phê duyệt các thứ nữa, nhưng chắc phải tầm qua tháng 3 tháng 4 năm sau.
– Thế chắc ổn, bên em xây ở đây tầm tháng 10, đến tháng 3 chắc cũng điều quân sang bên chị xây được.
– Ái chà, em nói nghe ghê nhỉ. Em giờ làm gì ở công ty thế. Em trẻ thế này, à mà chị chưa biết tuổi em đâu nhé.
– Em sắp sang 20. Công ty là của em, có chút giúp sức của chú em. Nhưng tóm lại là em làm chủ.
– Vậy em là ông chủ rồi. Trẻ quá. Chị ước gì mình trẻ lại chục tuổi, còn ôm đùi em.

Tâm phì cười, chị cũng cười. Nó và chị ngồi nói chuyện đến gần 11h. Chị và nó đi bộ trên cầu Hàn, gió lộng thổi tóc chị bay bay, trông chị đẹp không tả xiết. Tâm chỉ dám thi thoảng nhìn chị, nó sợ nó lại ngắm chị đến thất thần. Chị liếc nó 1 cái, làm nó vội quay mặt đi. Chị mỉm cười, vịn tay vào lan can cầu, ưỡn người ra hít 1 hơi:

– Gió mát, thoải mái quá em nhỉ.
– Vâng, ở biển thích thật. THẩn nào ai cũng thích đi biển.
– Hà Nội cũng có nét đẹp của nó. Chị đôi lúc cũng nhớ Hà Nội. Ở đó có bố mẹ, có bạn bè, có phố phường chị sống từ bé. Ở đây chị có một mình, suốt ngày phải cười cười với mọi người, kiếm ăn. Chị càng ngày càng mệt. Chả biết xây xong cái khách sạn có yên ổn không.
– THế chị không về HN thăm bố mẹ à. Coi như về nhà, nghỉ ngơi để xả stress.
– Không, chị mà về bố chị không cho chị đi nữa. Rồi chồng cũ chị biết chị về lại bám như đỉa. Chị ghét anh ta, cái thói trăng hoa không chịu bỏ, mà vẫn không buông tha chị.

Chị và Tâm đứng đó hóng gió, mỗi người 1 suy nghĩ. Tâm cũng chút nhớ nhà, nhớ mẹ. Nếu nó cứ có việc trong này, có khi nào nó đón mẹ vào đây không, rồi còn Cẩm nữa, con nó nữa. Tâm cứ miên man suy nghĩ, đến khi chị gọi:

– Về thôi em, sắp đêm rồi. Ngủ 1 giấc mai còn chiến đấu tiếp.
– Vâng, để em tìm taxi.
– Đi hết cầu đã, đang ngược chiều. Chị mỏi chân quá, đi guốc xước hết cả chân. Em cõng chị nhé.

Tâm ngạc nhiên nhìn chị, chị nhoẻn cười với nó ngại ngùng. Tâm nửa ngồi xổm xuống, chị vén váy lên đùi rồi nhảy phốc lên lưng nó. Tâm chới với tí sụm lưng. Chị cười khúc khích với trò đùa của mình. Tâm ôm 2 bên đùi chị, nó đứng lên rồi đi chầm chậm. Bàn tay tiếp xúc với da đùi chị, thật mịn và ấm. Chị gục lên vai nó, khẽ thì thào:

– Chị xin lỗi. Chị lâu nắm mới gặp một người quen. Em tạo cho chị cảm giác an tâm quen thuộc. Chị chỉ muốn được ai đó cõng, để cảm giác mình không phải đi nữa, thật nhẹ nhõm.
– Đi chậm thôi. Chị muốn tận hưởng giây phút này. Gió mát nhỉ, Hà Nội giờ cũng chớm thu rồi.

Cuối cùng cũng đến chân Cầu. Tâm đứng đó cõng chị, cảm nhận nhịp tim của chị khẽ đập trên lưng nó, 2 bầu vú chị khẽ rịn vào lưng nó, đôi bàn tay nó đang ôm lấy đùi chị. Tâm tiếc nuối nhưng nó đành phải buông:

– Đến chân cầu rồi chị à.
– Chị muốn nằm tiếp, lưng em ấm lắm.
– Vậy… em cõng chị tiếp nhé.
– Em cõng được không, chị trông vậy nặng xương lắm đó.
– Thì đến được chỗ nào hay chỗ đó. Chị chỉ đường đi, em cõng chị.

Chị chỉ đường, nó xốc chị lên rồi cõng chị đi. Mồ hôi rịn trên trán nó, nhưng nó chả quan tâm. Nó đang cõng cô gái nó từng thần tượng trên lưng, chị vẫn là thần tượng của nó. Đã qua vài tuyến phố, nhà chị thuê ở trên đường Lê Lai, trong một căn nhà 2 tầng nhỏ. Tâm dừng bước, chị khẽ tụt xuống, vẻ mặt có vẻ ngái ngủ. Chị cười với nó, mắt dò xét:

– Tay em có sao không.
– Hơi mỏi, nhưng vẫn ổn.
– Được, em đủ tiêu chuẩn để tán em gái chị đấy. Nó hơn em 2 tuổi, nhưng không sao, gái hơn 2 trai hơn 1.
– Thôi, em chả yêu đương gì đâu, chị đừng giới thiệu. Chị vào nhà đi, em về đây.
– Muộn rồi, em về đi ngủ đúng không.
– Vâng, về em cũng ngủ luôn.
– Vậy vào đây ngủ với chị. Đã lâu rồi không ai ngủ với chị.

Tâm ngạc nhiên nhìn chị. Chị trả để nó có thời gian, mở khóa cửa rồi lôi xềnh xệch nó vào. Căn nhà khá đơn giản, đồ đạc không có gì nhiều, có lẽ vì gia chủ nó cũng không hay ở nhà. Chị kéo nó vào phòng ngủ, đẩy nó lên chiếc giường lông vũ của chị. Chị chạy vào nhà tắm 1-2 phút rồi ra luôn, chị đã thay cái váy maxi bằng bộ đồ ngủ đơn giản:

– Em có cần đi đái không.
– Không…. nhưng… em và chị…
– Không cần thì thôi. Đi ngủ đi.

Chị bật cái đèn ngủ, rồi tắt đèn tuýp đi. Chị lăn vào giường, bật điều hòa và đắp chăn. Tâm vẫn ngồi bên cạnh, chưa hiểu nên làm gì. Chị tung chăn ra, kéo nó nằm xuống. Chị nằm nghiêng, kéo tay nó choàng qua chị:

– Lâu rồi chị chưa ngủ cùng ai. Cũng lâu rồi chưa ai cõng chị đi về nhà thế này. Em cứ ôm chị thế này có được không, chị muốn được ôm thế này.

Chị tắt đèn ngủ, lùi lưng rúc vào người nó. Chị để tay Tâm ở bụng chị, rồi nhắm mắt ngủ. Tâm cứ vậy cứng đơ người, nó cũng không hiểu ý chị. Dần dần, nó nghe tiếng chị thở nhè nhẹ, chị dường như đã ngủ. Tâm cầm lấy bàn tay chị, thật mềm mại và ấm. Nó hít ngửi mùi thơm trên tóc chị, mùi da thịt của chị. Rồi dần nó cũng thiếp đi, vậy là nó đã có lần ngủ chung đầu tiên với chị như vậy.

Tâm thức dậy thì chị đã đi rồi. Trên gối chỉ còn tờ giấy chị để lại và vài sợi tóc vương: “ Cảm ơn em. Chị đã có một đêm ngủ cực ngon. Chị có việc đi trước, chị có làm bánh mỳ phết bơ và trứng rán. Em ăn ngon miệng “. Tâm nằm đó, hít ngửi chiếc giường nó và chị đã ngủ, vẫn còn thơm mùi chị, mùi da thịt lẫn mùi nước hoa của chị, không làm nó khó chịu như mọi khi. Tâm rửa qua mặt mũi, đi xuống bếp thì thấy đồ ăn chị để trong lồng bàn. Có bánh mỳ, 2 quả trứng ốp, 1 cốc nước cam. Nó ăn hết, rửa sạch đồ trong bếp rồi đi đến công trường với chú Tiến. Từ đợt đó chị không liên lạc với nó nữa, nó ở Đà Nẵng thêm 5 hôm nữa thì về. Tâm gọi điện chào cô Sương, nó có nhắn tin cho chị là nó về.

error: Content is protected !!